Bây giờ, mẹ đã là mẹ. Nhưng con chỉ ước mẹ được trở lại là mẹ của ngày xưa – là ba của chúng con, ồn ào, xốc nổi và không cần giấu biệt nỗi buồn vào trong.

Khi đến tuổi biết ghen tỵ, mình đã ước ao rằng: mẹ mình thật giống… mẹ thằng bạn. Chị em mình thường hóm hỉnh bảo: trong nhà, mẹ là… ba. Bởi mẹ là người quản lý ở trường, thường xuyên hội họp, đi công tác này kia. Những ngày ở nhà, mẹ lại quăng mình vào những kế hoạch lớn, những “mưu tính” đại sự cho từng thành viên trong gia đình. Đứa nào nên học ngành gì, tiết kiệm tài chính bao lâu và như thế nào để đủ ngân quỹ lâu dài cho sự nghiệp tương lai của các con… đều một tay mẹ lo liệu.

Ai cũng bảo tính mình điềm đạm, chu đáo giống ba. Thì rõ thế, bao nhiêu năm, ba ngoài những giờ đứng lớp lại tất bật chợ búa, lo lắng cơm nước cho cả gia đình. Nếu ba là đầu bếp cừ khôi thì các món mẹ nấu đều quy về “món nướng”. Khi ba vắng nhà, mẹ vào bếp thì mấy chị em cứ vừa ăn vừa hít hà mùi khét rồi cùng nhau mỉm cười. Mẹ cũng ít khi ngồi tâm sự nhỏ to cùng con cái để tháo gỡ những rắc rối của tuổi ẩm ương. Mẹ chỉ cười xòa khi ai đó hỏi “có phải thằng B. con chị đang hẹn hò yêu đương không?”. Ừ, mẹ cười vì mẹ không đặt nặng những chuyện ấy. Mẹ còn là tín đồ của phim ảnh. Nhưng mẹ chẳng bao giờ nhớ nổi tên nhân vật chính. Bởi, chỉ cần đặt lưng xuống theo dõi, mẹ đã ngủ ngon lành.

Mẹ vô tư thế nhưng lại xốc vác. Mọi việc hệ trọng trong nhà, mẹ đều quyết ào ào thay ba. Mẹ bảo: đã quyết thì không hối hận. Thật may, ba từ tốn, hiền lành, cả đời kiên nhẫn và bao dung bù đắp, không ít lần cứu nguy cho những vội vàng của mẹ.

Rồi ba ốm, không còn minh mẫn như xưa, đi lại khó khăn. Cơn tai biến bất ngờ khiến ba phải nghỉ việc ở trường, gia đình rối ren… Mẹ gác lại một số việc và san sẻ bớt cho cấp dưới, không ôm đồm nhiều như trước để trở về làm chỗ dựa cho chồng con. Mẹ bắt đầu tập động viên con, kéo từng đứa lại hỏi chuyện nọ, chuyện kia. Tuy không sâu sắc để sẻ chia nhưng mẹ đón nhận những câu chuyện rất thật. Mẹ cũng vào bếp mỗi ngày để sau giờ tan học, các con đều có những bữa cơm ấm nóng. Có lúc cáu lên, mẹ gắt gỏng nhưng ngay sau đó là sự dịu dàng, ân cần…

Thời gian trôi qua, nhiều người bảo mẹ sướng. Bởi con mẹ đã lớn, đứa nào cũng có công ăn việc làm và đủ khôn ngoan để bươn chải với đời. Mẹ cười. Mẹ biết, đàn con của mẹ lớn tồng ngồng, thường tự vỗ ngực bảo mình khôn… nhưng vẫn còn non dại lắm.

Từ ngày ba mất, sáu đứa con, bất cứ chuyện nhỏ to gì cũng ùa về với mẹ. Những ganh đua ở bên ngoài, có rất nhiều điều nằm ngoài dự cảm làm mẹ lo lắng. Nhiều lần, ngồi đun nồi nước sôi, mẹ đã khóc, vì chẳng biết làm gì hơn. Mẹ ước mẹ có thể ở vị trí của các con để khổ đau, vất vả thay các con. Mẹ nhanh khóc nhưng cũng nhanh cười. Chẳng phải mẹ vô tư mà sợ các con thêm yếu lòng, thêm chùn bước trước mỗi lần đi xa.

Thời gian này, nhiều chuyện gia đình đặt nặng trên vai mẹ. Xem phim, mẹ không ngủ và ngáy ngon lành như xưa. Mẹ đắn đo nhiều hơn trước mọi quyết định. Nhiều lần, mẹ nhìn các con với ánh mắt bối rối, như muốn chia sẻ điều gì.

Bây giờ, mẹ đã là mẹ. Nhưng con chỉ ước mẹ được trở lại là mẹ của ngày xưa – là ba của chúng con, ồn ào, xốc nổi và không cần giấu biệt nỗi buồn vào trong.

Theo Minh Hiệp (Phụ Nữ online)

Xem thêm